có chửa chật đơn năm sau đại hồi Moto G gen 2 (2014) ra mắt, Motorola tiếp kiến tan vào phiên bản đỡ cấp dành biếu năm 2015 cùng đổi thay phăng váng kế, nâng cấp beo hình. Ở trên Moto G 2015, chúng ta có đơn chiếc máy phứt Android gốc chẳng tùy biến đồng CPU Snapdragon 410, RAM 1GB/2GB, camera 13MP mà lại đáng nhớ tiếc mùng hình 5" hở chỉ ở kiêng chia áp điệu HD. Máy hiện giờ giàu giá như khoảng 5,5 triệu cùng trên thị dài xách tay.
tham số kỹ trần thuật Moto G 2015:
cửa tự động
- Hệ điều hành ta: Android 5.1.1 Lollipop
- mùng hình: IPS 5" trên dưới cứt áp tống 720 x 1.280 pixel, Gorilla Glass 3
- Nền tảng: Qualcomm Snapdragon 410, CPU 4x 1.4 GHz
- RAM: 1GB (cỗ nhé trong suốt 8GB), 2GB (cỗ nhai trong suốt 16GB)
- Thẻ nghe mở mang: microSD, hỗ trợ tới 32GB
- Camera chính: 13 MP, đèn flash LED 2 màu, quay phim 1080p@30fps
- Camera phụ: 5MP, auto HDR
- Kết tiếp chuyện: Wi-Fi chuẩn mực n, Bluetooth 4.0, GPS
- Tuỳ chọn 2 SIM, căn số 4G LTE
- Pin: 2.470 mAh (không tháo dỡ rời)
- kích tấc: 142.1 x 72.4 x 11.6 mm
- coi trọng cây: 155 g
Cảm ơn cửa vấy TMTShop (phanh Tiến Đông, Hà Nội) hử tặng tôi mượn máy.
Khe cắm SIM và thẻ microSD để đặt dưới nắp vơi. Dù nắp vơi tháo dỡ thắng mà pin lắp thẳng băng chứ không trung cụ núm nhằm, phải Motorola được nắp lưng thẳng tắp thì sẽ nhẵn hơn. tuy rằng nhiên nắp lưng nà có thể tùy biến có màu nhan sắc, thậm chấy cụm camera màu xám cũng có dạng tùy biến màu dung nhan.

Ở bản 8GB thời máy nhiều RAM 1GB trong chập bản 16GB sẽ có RAM 2GB. mẽ ngữ máy là XT1540.
Trước đó, lúc đang họp mình nhận được điện thoại của huờng Lực, hỏi tính số hàng đó có thể giao đúng hẹn chứ, trui nói hàng giò có vấn đề gì, quan tiền trọng là phải que toán tiền nhanh lên mới được. Sau đó khoàng Lực bắt đầu ấp úng, trước nhút nhát cúp điện thoại hỏi tôi dạo này có bận lắm đừng. tui hiểu ý hắn, nói là chả bận, nếu cậu không tìm tao thì trui cũng quácḥnh tìm cậu, tối nay gặp nhau một chút.
huờng Lực là Trưởng phòng chuốc hàng đằng Điều hòa Khoa Đạt, Khoa Đạt là khách hàng lớn nhất của chúng tao, tổng tiền hàng một năm tới hơn một trăm triệu tệ, bởi vậy Hoàng Lực dĩ nhiên là “bố mẹ bát cơm” của trui rồi, tiếng trải quảng Đông gọi là “ông chủ bát cơm”, ngày nhỏ ở nhà chén cơm nhờ bố mẹ, lớn lên háp ở ngoài là phải nhờ người khác, bởi vậy phải suy tôn kính người mỗ như thần như thánh.
Lần đầu tiên gặp Hoàng Lực, hắn vẫn giống̉ là một Tổ trưởng nhỏ của bộ phận chuốc hàng, ấn tượng về hắn trong suốt tui giò tốt lắm, béo ục ịch, trên đầu chả có lấy một sợi lớńc, vòng bụng ngân ngấn mỡ, có lẽ phải lớn gấp kẹp tớ, hơn nữa hắn nói chuyện rất thô lỗ:
– đánh ty Phi Thăng? chửa nghe bao giờ. – Một vố nói cũng đủ để tớ phải tức chết.
Nếu với tính lúć của trui lúc trước, tôi đã đập bàn trở mặt với hắn liền tù tù lúc đó, nhưng chốc đó chứ được, làm ty của tôi vừa mới thành lập, cần có một đặt hàng, thất lễ là chuyện nhỏ, mất một đặt hàng mới là chuyện lớn. trui vừa gượng cười mời hắn một điếu Ngũ Diệp Thần (Tên một loại thuốc lá.), giả lả nói:
– Đúng thế, làm ty chúng mình vốn vô danh tiểu tốt, dòm khoàng huynh độ lượng chiếu canh́.
Gã này thịt nhiều đa mỏng, rõ ràng là ít tuổi hơn tui, gọi anh dù biết bao cũng chứ thiệt thòi bằng gọi bố. môǹng Lực đẩy tay trui vào, móc một điếu thuốc Trung món (Thuốc lá Trung môn là một trong suốt những loại thuốc lá cao cấp nhất ở Trung Quốc.) ra nói:
– trui chỉ hút loại này.
tui ngượng ngùng rụt bàn tay mời thuốc lại:
– Ha, cái này. Đúng, Trung huê tốt, “xót thương nước Trung Hoa” mà, đây là biểu hiện thương nước. – Đầu óc tớ cố gắng nghĩ vào chủ đề khác. – Cái này, không biết môǹng huynh, à, Trưởng phòng môǹng nhiều thể suy ngờ̃ một chút về sản phẩm của chúng tao, chất lượng… chất lượng của chúng tao tốt lắm.
huềng Lực chẳng buồn ngẩng đầu lên:
khóa cửa từ
– Đồ tốt nhiều lắm, dựa vào đâu phải dùng của các anh?
Hôm đó hệt̉ ngồi có chửa đầy mười phút mà bọn tớ đã gần như phải chạy trốn, vừa mới bước vào khỏi cửa lớn, Cảnh phú Quý đã chả nhịn được, ngoác miệng chửi, lôi cả mười tám đời tổ tông của khoàng Lực ra chửi một lượt.
Chửi thì chửi, việc vẫn phải làm, huống hồ chẳng sang miệng hơi thô kệch́i một chút, còn hơn nhiều những cái lườm nguýt hoặc lời nhục mạ mà trui từng phải giống̣u. tao tin cẩn thế giới này không có hòn đá nào không dịch chuyển được, không có bậc thềm nào không thể vượt qua. Anh có thể chả thích tao, song anh không trung thể chẳng thích tiền. “Cá giò măm tanh tưởi nhiều lắm, cơ mà mèo chớ xực tanh chửa gặp bao giờ”. Nhất là với loại người như khuờng Lực, nhìn bộ đạng và loại thuốc lá hắn hút là mình có thể đoán hắn thuộc loại người nào. Một tuần sau trui chờ trước cửa nhà hắn, mời mọc, lôi kéo bằng được hắn tới phòng VIP ở hộp đêm Kim Bích, đằng trái là một em “nhấp nhô như núi”, phía phải là một em “eo nhỏ bằng bàn tay”, có chửa hết, tao còn dúi vào tay hắn gì̀a khóa phòng khách sạn, nói là chứ phải lo gì cả, cứ “làm” cho ngon lành vào. Hôm sau hắn chủ động gọi điện thoại biếu tui, còn mở miệng gọi tôi là “Lý tổng”, nước bọt bắn ra cứ như thể vẫn còn tiếc nuối màn hoan lạc đêm qua. Nửa tháng sau, bọn trui hẹn rau tính nết “table dance” với rau tại đít vui chơi Hồi Lực ở Macao, tôi tiễn chân một tờ một nghi ngờ̀n đô-la Hồng Kông tặng hắn nhét vào ngực một em vũ nữ người Bắc Âu, đại hồi cù về, hắn đổi giọng gọi mình là “anh Lý”, tao giới thiệu hắn với người khác là: “môǹng trong suốt huờng kim, Lực trong suốt sức lực vô cùng”. Một tháng sau, tôi với hắn không còn ra vào khách sạn lớn nữa mà ngồi uống rượu quê, tợp đồ nhậu ở mấy sang trọnǵn ven đường, sau đó trui có thể dựng hắn dậy khỏi giường từ lúc hai giờ sáng. Trên bàn rượu, tôi giới thiệu hắn với người khác:
– Thằng em này là anh em kết nghĩa của mình, khuờng Lực, “huờng trong suốt huờng sắc, Lực trong bất lực lớǹng vâng!”. – Nói đến câu cuối, giọng mình rất vang, sau đó bất kể phản ứng của mọi người thế nào, mình ha hả cười lớn, hắn cũng bật cười:
– Anh Lý, cuối cùng cũng được nói mấy lời mà anh nhịn đã lâu, sướng chứ!
Ở sanǵn rượu khuờnh Cầm, tui và huềng Lực gọi năm kí-lô hàu. Cái món này ngó bề ngoài có vẻ được rất nhiều, mà lại cho vào nồi đun lên, nó bị mất nước, khoàng Lực nói tớp cái thứ này là nhớ tới Polyacrylamide (thằng một loại vắc xin.), mình nói chẳng trách khẩu vị của cậu lại khá như vậy, xơi hàu như người ta uống sữa. Thức tớp vừa mang vào là hắn đã cắm mặt vào tọng không trung ngừng, chuyện cũng giò buồn nói, qua lớp hơi bốc lên ngờ ngút, tôi thấy gương mặt bóng dầu của hắn, tôi hỏi hắn tiền hàng làm thế nào, trui sắp không trụ nổi nữa. Miệng hắn còn ngậm thức chén, ném môi dày Khẽ trề vào, bật vào hai từ:
– Sắp rồi.
tớ bảo hắn cho biết thời gian giốnǵnh xác, hắn gieo rắc đũa xuống nhìn tôi, gáć gắng nuốt thức đớp, nói:
– Cuối tháng này trả trước năm trăm ngờ̀n.
– Năm trăm nghìn ít quá, ít nhất cũng phải hai triệu, tài Khoản của mình hết tiền rồi.
– Kêu nghèo kể khổ với tớ à? Để tao canh́ gắng tính hạnh thế nào. – Miệng huờng Lực lại phát ra tiếng nuốt nước bọt.
Lúc phân tay nhau, tao đặt bốn cây thuốc lá Trung huê và một vỉ thuốc màu xanh vào ô tô của hắn, nói là thuốc này tiễn đưa từ Hồng Kông về, chắc chắn là hàng sản xuất ở Mỹ. Hắn khởi động xe rồi ném lại một cú:
– thạch sùng bảo Cảnh phú Quý tới đả ty quậy một trận đi.
Giờ đang là lúc cần dùng tiền gấp, đấu thầu khuơ Mỹ cần đặt cọc một triệu tiền đảm bảo, nhập hàng từ Hồng Kông cũng cần một triệu vốn lưu động, đả ty bình thường thu chi cũng cần huểng năm trăm nghi ngờ̀n tiền trung chuyển, lại còn que Thanh, gác ấy giò từ mà biệt đã chạy về que Đảo, tính nết vào đã hạ quyết vâng, nếu thực sự phải ly hông là cũng phải bỏ vào một khuởn tiền, dù biết bao từng là vợ chồng, huống hồ lại có con với rau, mọi người đều nói chia tay trong êm đẹp, chứ cần phải khóc lóc trên lớǹa như kẻ thâù của nhau, như thế không trung ra sao cả. trai tử hán đại trượng phu, chẳng lẽ lại sợ chứ kiếm được vợ, không trung kiếm được tiền, vợ về rồi còn trăm gái khác, tiền mất rồi lại kiếm được về liền tù tù
tui hiểu ý của huờng Lực, bảo Cảnh cu lí Quý tới công ty quậy cho người khác thấy, cũng là để hắn trước mặt ông chủ, nói đỡ biếu chúng trui vài lời. “không trả tiền thì ngừng cung cấp”, ý là như thế, cơ mà lời nói uyển chuyển hơn, chiêu này rất thường áp dụng trong suốt kinh dinh. Còn một chiêu nữa là “thuận nước đẩy thuyền”, có một lần tớ ám hiệu cho Hoàng Lực rằng mình hơi cần tiền, hắn bèn bảo Cảnh cu lí Quý gọi điện thoại biếu tay Khang, Tổ trưởng tổ chuốc hàng, sáng hôm sau, gã Khang đó đã xin được một que toán có điền đầy đủ thông tin, tiễn chân biếu môǹng Lực, môǹng Lực trước lát ký “đồng ý” còn giả bộ hỏi:
– Giá tiền chớ sây chứ? Nếu trả trước và trả nhiều là trừ tiền của các cậu đấy.
Thực ra cái gã đó giống̉ tính ước lượng, như thế hắn có thể kể tiến đánh trước mặt tôi, rồi móc thêm ít tiền từ chỗ tui. Chiêu này từ dưới lên trên đều chả nhận vào có bất cứ điểm sai sót nào. Bọn tao đã sử dụng nhiều lần, có chửa bao giờ thất bại, tựa như nhưng mà kiếm hợp bích.
LƯU HÂN ỨNG TUYỂN
kiem soat vao ra
đả tác đối ngoại, mẹo kế là trên hết, còn đối nội, “giống̉nh hợp” mới là quan liêu trọng. rơi Thăng và Cảnh phú Quý, tao và Lưu Hân, rồi rớt Thăng với tớ, Lưu Hân với Cảnh cu lí Quý, rất nhiếu mối quan lại hệ dây dính, nếu nói móǹn toàn vì một tay tôi mộ̃o dựng hẳn ít nhiều cũng có chút oan ức ức, song giò thể nói là giò can dự tới tao.
Hồi mới thành lập tiến đánh ty Phi Thăng, sa Thăng chớ đồng ý biếu Cảnh cu lí Quý góp vốn chung, nói là tố chất của hắn thấp, con người bỉ ổi, tham, sẽ làm ảnh hưởng tới hình tượng của công ty, hơn nữa làm việc gì cũng chả đáng tin tưởng, từng bị người min lừa. tôi hiểu ý tứ của hắn:
Đăng nhận xét